Thứ Ba, 12/02/2013, 08:05 [GMT+7]
26153

Nhìn lại 40 năm phát triển của điện thoại di động

Chân dung Martin Cooper - người dùng điện thoại di động đầu tiên
Mobira Talkman NMT450 - điện thoại cho xe hơi của năm 1984
Motorola DynaTAC 8000X của năm 1984 với màn hình đèn LED đỏ
Mobira Cityman NMT900 năm 1987
Một chiếc Motorola MicroTAC 9800X với đèn LED năm 1989
Motorola International 3200 và điện thoại 2G của Nokia
Ericsson R380 được coi là smartphone đầu tiên ra mắt năm 2000
Điện thoại BlackBerry
Qualcomm QCP-2700 của năm 1997 và iPhone 4S của năm 2011

Điện thoại của những năm 80
Điện thoại của những năm 90 và đầu thế kỉ 21
Sự tiến hóa của điện thoại di động (từ trái qua): Motorola 8900X-2, Nokia 2146 orange 5.1, Nokia 3210, Nokia 3510, Nokia 6210, Ericsson T39, HTC Typhoon
 
 Martin Cooper khi đó làm tại công ty Motorola là người đầu tiên thực hiện cuộc gọi từ thiết bị di động do công ty ông chế tạo ra. 40 năm trước, điện thoại di động là một thiết bị không mấy "di động" cho lắm khi nó nặng tới 1,15kg (nặng hơn cả chiếc MacBook Air 11") và dài hơn 25cm. So sánh với ngày nay, điện thoại thông minh (smartphone) chỉ mỏng dưới 10mm, chip bốn nhân mạnh mẽ và có rất nhiều tính năng hiện đại.
 
Điện thoại di động ngày nay khi bị hỏng hay trục trặc ta thường gọi nó là cục gạch nhưng điện thoại của 40 năm về trước mới thực sự là cục gạch đúng chất (xét theo nghĩa đen). Nó dài, to, vuông vức và chẳng có chút cuốn hút nào cả. Công nghệ chưa phát triển khi đó còn đòi hỏi điện thoại di động phải gắn thêm ăng-ten thu sóng khá dài và vướng víu. Nhưng bây giờ, ăng-ten chìm đã được sử dụng và dường như chúng ta không biết tới nó là cái gì. Kích thước to là để chứa những thành phần, linh kiện bên trong chứ không phải cho pin dung lượng cao. Vì thế mà điện thoại di động của năm 1973 chỉ có pin cho thời gian thoại là 20 phút trước khi cần sạc lại.
 
Martin Cooper khi đó làm việc tại Motorola và ông được giao nhiệm vụ phát triển nguyên mẫu điện thoại di động mang tên DynaTAC. Sau đó vào ngày 3/4/1973, cuộc gọi điện đầu tiên từ điện thoại di động đã được thực hiện giữa Cooper và đối thủ của ông là Joel Engel làm tại Bell Labs, đơn vị cũng tham gia phát triển chiếc điện thoại di động đầu tiên. Ông thực hiện cuộc gọi khi đang đi bộ trên đại lộ số 6 thuộc thành phố New York.
 
10 năm sau, Motorola DynaTAC chính thức được bán ra thị trường. Nó có tổng cộng 20 phím số với kích thước lớn, một ăng-ten dài làm từ cao su và cho thời gian thoại chỉ 30 phút mà thôi. Để sạc đầy cục pin cho 30 phút gọi này, bạn sẽ mất khoảng 10 tiếng. DynaTAC khi đó được gọi là "cục gạch" và có giá khoảng 4 ngàn USD nhưng nó vẫn cho thấy mức độ thành công và đánh dấu sự khởi đầu cho kỷ nguyên di động.
 
Vào năm 1991, thế hệ thứ hai (2G) của công nghệ di động được trình làng. Một công ty của Phần Lan khi đó là Radiolinja đã có câu khẩu hiệu đầy tính châm biếm: "Người Phần Lan có thể gọi điện lâu hơn". Câu slogan này ám chỉ sự giới hạn về thời gian thoại của thế hệ di động đầu tiên.
 
Khoảng thời gian từ năm 2001 là khi công nghệ 3G đã thịnh hành. Tới năm 2009, nhu cầu sử dụng di động của người dùng ngày một tăng cao và họ đòi hỏi chất lượng cũng như tốc độ cao, là tiền đề cho công nghệ 4G ra đời. 4G có lợi thế là tốc độ truy cập Internet nhanh hơn cũng như nhiều ứng dụng đa truyền thông tiên tiến.
 
Vào năm 2008, người ta ước tính rằng cứ hai người thì có một người sở hữu điện thoại di động. Từ năm 1990 tới 2011, lượng thuê bao di động trên phạm vi toàn cầu tăng từ 12,4 triệu lên tới hơn 6 tỉ thuê bao. Không chỉ tăng về lượng người dùng, điện thoại di động cũng chứng kiến sự thay đổi về thiết kế cũng như tính năng, dựa trên sự tiên tiến của công nghệ. Năm 1973 là một chiếc điện thoại giá cao, ít tính năng, to và nặng nhưng tới năm 2013 - sau 40 năm - điện thoại đã rẻ đi rất nhiều, nó là thiết bị cần có của bất cứ ai, nhỏ, nhẹ, mỏng hơn và nhiều tính năng hơn. Xin mời xem lại đoạn video quảng cáo chiếc Motorola DynaTAC của những năm 1980.

T.H
.